Lời Chúa CN

BÀI ĐỌC 1 CN XXIV THƯỜNG NIÊN NĂM B (Is 50, 4-7) 16/09/2018

 "Tôi đã không giấu mặt mũi tránh những lời nhạo cười, nhưng tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn".

 

Trích sách Tiên tri Isaia.

(Bài ca thứ ba về Người Tôi Tớ Chúa)

 

4 Đức Chúa là Chúa Thượng
đã cho tôi nói năng như một người môn đệ,
để tôi biết lựa lời nâng đỡ ai rã rời kiệt sức.
Sáng sáng Người đánh thức, Người đánh thức tôi
để tôi lắng tai nghe như một người môn đệ.

5 Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi,
còn tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui.

6 Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn,
giơ má cho người ta giật râu.
Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ.

7 Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi,
vì thế, tôi đã không hổ thẹn,
vì thế, tôi trơ mặt ra như đá.
Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng.

 

Chúng ta đã gặp vào dịp Lễ Lá năm nay, một đọan sách I-sa-i-a nói về Người Tôi Trung của Thiên Chúa. Bài hôm nay Tiên tri I-sa-i-a vạch rõ cho chúng ta mối liên quan tuyệt vời gắn liền Người Tôi Trung với Chúa của Ngài. Đặc trưng chính yếu của mối liên quan này, dĩ nhiên đó là sự tin cậy…" mở tai tôi -lắng tai nghe " đó chính là thái độ của sự tin cậy.

" Sáng sáng Người đánh thức, Người đánh thức tôi
để tôi lắng tai nghe như một người môn đệ.

5 Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi,
còn tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui "

Thái độ này trái ngược hẳn với thái độ của A-đam và E-va, A-đam người hay ngờ vực, hồ nghi ý định của Chúa và tưởng đã hiểu hết mọi chuyện khi nghe tiếng xì xào cho rằng Chúa ganh tị với tạo vật của Chúa…Người viết câu truyện về lỗi phạm của A-đam muốn chứng minh một sự thật, chính sự nghi kỵ từ sâu thẳm đáy lòng là nguồn gốc làm chúng ta lầm đường và dẫn tới những tai hoạ. Sự nghi kỵ đó cũng dẫn chúng ta đến sự chết vì nó làm cho chúng ta xa cách nguồn cội của sự sống, đó chính là Thiên Chúa : chúng ta được tạo nên để sống nhờ hơi thở của Thiên Chúa (Các bạn hẳn còn nhớ, Chúa đã nắn con người bằng đất sét lấy từ bụi đất, rồi thổi vào mũi con người sự sống). Nghi kỵ tức là tự cắt đứt mối liên quan sống còn đó.

'' Lắng tai nghe '' hiểu theo nghĩa Thánh Kinh là những gì trái ngược hẳn với lời xì xào và những lời trách móc ở Mắc-xa và Mơ-ri-va. Nơi ấy mặc dù vừa mới được Thiên Chúa giải thoát - giải thoát khỏi nhà tôi mọi, như họ thường nói, tức là ách nô lệ Ai-cập – dân này vừa trải nghiệm từ bằng xương máu hành động giải phóng của Chúa - thế mà đã nghi kỵ Thiên Chúa lúc phải đương đầu với đói khát. Từ nay trong Thánh Kinh, chúng ta thường thấy đối chiếu hai thái độ điển hình, trong thực tế thường làm đời sống chúng ta dao động : hoặc trông cậy vào Chúa, an tâm phó thác vào thánh ý Ngài vì qua kinh nghiệm ý Ngài luôn luôn tốt cho chúng ta…hoặc nghi kỵ, ngờ vực vào ý định của Chúa, gây phẫn nộ trước những thử thách. Sự phẫn nộ có thể làm chúng ta tin rằng, Chúa đã bỏ rơi chúng ta, hay tệ hơn, tưởng rằng Chúa tìm thoả mãn khi chúng ta chịu đau khổ. Các Tiên Tri lần lượt lặp đi lặp lại ''It-ra-en hãy lắng nghe '' Hay là "Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa!" (Tv 95,7), trong cách nói của các ngài chữ lắng nghe, có nghĩa là hãy tin cậy dù bất kỳ những gì có thể xảy ra. Thánh Phao-lô giải thích tại sao trong (Rm 8, 28) :

 ''28 Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định ''   

Từ bất cứ đau khổ nào, khó khăn nào, thử thách nào, Ngài làm nảy sinh ra sự lành. Từ lòng oán thù, Ngài đối lại bằng một tình yêu mãnh liệt hơn nữa; từ mọi bách hại, Ngài ban sức mạnh để tha thứ ; từ cõi chết Ngài ban sự sống, sự Phục Sinh.

Chính vì lòng tin cậy ấy khiến cho Người Tôi Trung chấp nhận sứ mạng được trao phó. Khi chúng ta thật sự phục vụ kẻ khác, phục vụ một cách cụ thể cho người khác đó là lúc chúng ta thi hành '' sứ vụ được giao phó '', khi ấy chúng ta hiểu qua kinh nghiệm rằng chúng ta sẽ có những phương sách cần thiết để thực hiện. Giống như câu 7 trong bài :"7 Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi ".

Tôi vừa nói '' sứ vụ được giao phó '', không phải để chơi chữ, nhưng để nói sự tin cậy của hai bên lẫn nhau. Chúa tin ở Người Tôi Trung, giao cho Người sứ vụ ; để đáp lại Người Tôi Trung chấp nhận sứ vụ một cách tin tưởng. Chính sự tin cậy ấy ban cho Người sức mạnh cần thiết để đương đầu với mọi khó khăn tất nhiên phải gặp trên đường. Ở đây sứ vụ ấy dành cho Tiên Tri :

"… để tôi biết lựa lời nâng đỡ ai rã rời kiệt sức ", nhân tiện nơi đây tôi xin lưu ý là mọi sứ vụ đều có mục đích phục vụ tha nhân. Khi trao sứ vụ ấy, Chúa ban cho sức mạnh cần thiết. Chúa cho lời nói cần thiết :

 "4 Đức Chúa là Chúa Thượng đã cho tôi nói năng như một người môn đệ " Ngài nuôi dưỡng lòng tin cậy đó vì chính là cội nguồn của mọi sự táo bạo phục vụ kẻ khác.

“ 5 Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi”, sự lắng nghe theo nghĩa của Thánh Kinh là một ơn lành Chúa ban. Tất cả đều là những món quà nhưng không : sứ vụ, sức mạnh và lòng tin cậy làm cho không nao núng. Đó là đặc thái của người tín hữu nhận ra tất cả là hồng ân Thiên Chúa.

Kẻ nào sống thường trực với sức mạnh Chúa ban có thể dũng cảm đương đầu với tất cả :

"7 Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn, vì thế, tôi trơ mặt ra như đá " Sự trung thành với sứ mạng giao phó dẫn tới tất nhiên bị bách hại : các Tiên Tri, tức là những vị rao giảng thật sự Lời của Chúa ít khi chết trên giường bệnh…Vì một khi trung thành với Lời của Chúa, sẽ dẫn Người Tôi Trung tới không thể nào tránh được làm cho khác người khác mất lòng. Một khi người Tiên Tri thật sự '' lắng nghe '' Lời của Chúa - tức là đem ra thực hành – thì người ấy sẽ làm phật ý nhiều người. Sự trở lại của người sẽ làm cho người khác trở lại. Có người sẽ nghe theo tiếng gọi, có người từ chối không chấp nhận và, nhân danh chính ý của mình sanh ra bách hại Người Tôi Trung  (đó là những gì xảy ra với Chúa Giê-su ở Na-da-rét)

Như thế mỗi sáng Người Tôi Trung phải múc lấy sinh lực nơi Đấng sẽ ban sức cho để dũng cảm đương đầu với mọi sự :

" Sáng sáng Người đánh thức, Người đánh thức tôi để tôi lắng tai nghe như một người môn đệ.5 Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi, còn tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui.
6 Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn, giơ má cho người ta giật râu. Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ. "

Ở đây Tiên Tri I-sa-i-a dùng cụm chữ khó hiểu " tôi trơ mặt ra như đá.", câu này theo tiếng Do Thái nói sự quyết tâm và lòng can đảm. Trong bài này Người Tôi Trung khẳng định '' Không có gì đè bẹp tôi được, tôi sẽ đứng vững và mặt tôi sẽ không bao giờ xệ xuống'' . Đây không phải lòng kiêu ngạo, tự cao tự phụ mà là lòng tin cậy hoàn toàn, vì Người biết sức mạnh từ đâu tới :

" 7 Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn,...Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng "

 

***

Tác giả: bà Marie-Noëlle Thabut
Nguồn: 
http://www.eglise.catholique.fr/
Dịch giả: Ernest Marco Huỳnh Lương

 


Copyright @ 2017 Cursillo Sài Gòn
Ban Biên tập trang Web Cursillosaigon.org
Email: banbientap.cursillosaigon@gmail.com