Lời Chúa CN

PHÚC ÂM CN PHỤC SINH-NĂM B (Ga 20, 1-9) 01/04/2018

"Người phải sống lại từ cõi chết."

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

 

1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ.

2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói: "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu."

3 Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ.

4 Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước.

5 Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào.6 Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó,

7 và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi.

8 Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.

9 Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.

 

Bà Ma-ri-a Mác-đa-la,   người đầu tiên được chứng kiến buổi bình minh của nhân loại mới! Ma-ri-a Mác-đa-la, người phụ nữ tội lỗi…Bà là hình ảnh của toàn thể nhân loại khám phá ra Đấng Cứu Độ mình. Nhưng, dường như thoạt đầu, bà không hiểu ngay chuyện gì xảy ra: trong điểm này bà cũng giống như nhân loại!

Thánh Gio-an ghi rằng lúc ấy trời còn tối: ánh sáng của Phục Sinh xé tan màn đêm. Đến đây chúng ta nghĩ ngay đến trong «Lời Tựa» sách Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an «Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng.» (Ga1-5) Chữ diệt ở đây có hai nghĩa «hiểu» và «ngăn lại». Bóng tối không hiểu được ánh sáng, cũng như Chúa Giê-su đã nói trong Tin Mừng theo Thánh Gio-an: «ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng» (Ga3, 19). Nhưng dù sao đi nữa, bóng tối không thể ngăn ánh sáng được, có nghĩa là ánh sáng vẫn chiếu được xuyên bóng tối; cũng chính Thánh Gio-an ghi lại câu loan báo sự vinh thắng của Chúa Ki-tô: «Hãy can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.» (Ga16, 33).

Như thế, «1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ.

2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. (người ta nghĩ rằng đây chính là Thánh Gio-an Tông đồ) Bà nói: « Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.» (c1-2). Dĩ nhiên hai người môn đệ chạy nhanh tới. Các bạn hẳn để ý lòng kính trọng Thánh Gio-an đối với Thánh Phê-rô - ông chạy đến trước - có lẽ vì trẻ tuổi hơn - nhưng nhường cho Thánh Phê-rô vào mồ trước.

«5 Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. 6 Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, 7 và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi.» (c5-7) . Tóm lại, điều họ khám phá ra như sau: mộ trống và khăn vải liệm còn tại chỗ. Thế nhưng, khi Thánh Gio-an bước vào, sách ghi rằng: «8 Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin.» (c8). Đối với Thánh Gio-an, khăn vải liệm là những tang vật, chứng minh sự Phục Sinh. Trong lúc hành quyết Chúa Ki-tô, và một thời gian lâu sau đó, những đối thủ Ki-tô hữu loan tin đồn rằng, các môn đệ đã đem dấu xác Chúa. Thánh Gio-an trả lời ở đây, nếu đem xác Chúa thì các vải liệm cũng phải đem đi! Và nếu Ngài đã chết, chỉ còn cái xác, thì không ai tháo vải liệm che xác để đem đi. Những tấm vải ấy, từ nay minh chứng Chúa Giê-su đã được giải thoát khỏi cái chết: hai tấm vải cuốn quanh Ngài tượng trưng cho sự bất lực của cái chết.

Đứng trước hai tấm vải bỏ lại đó, từ nay vô dụng; Thánh Gio-an thấy và tin. Ngài thấy ngay điều ấy. Hẳn các bạn còn nhớ khi La-da-rô được Chúa Giê-su cứu sống vài hôm trước đó, khăn liệm còn quấn chung quanh xác của La-da-rô; thân xác của anh còn bị giam hãm bởi xiềng xích của thế gian, vì đây không phải thân xác được Phục sinh. Chúa Giê-su được cởi tháo: hoàn toàn tự do; thân xác Phục sinh của Ngài không bị một thứ gì cản trở.

Câu sau cùng có vẻ đáng ngạc nhiên: «9 Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.» (c9). Thánh Gio-an đã từng ghi nhận trong sách Tin Mừng nhiều lần, phải chờ đến Phục Sinh, các môn đệ mới hiểu được mầu nhiệm Chúa Ki-tô, Lời Ngài cùng cách ứng xử của Ngài. Lúc thanh tẩy Đền Thánh, khi Chúa Giê-su xua đuổi những người buôn súc vật và đổi tiền, Tin Mừng theo Thánh Gio-an chép rằng: «22 Vậy, khi Người từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó, Họ tin vào Kinh Thánh và lời Đức Giê-su đã nói.» (Ga2, 22). Cũng như thế, lúc Chúa vinh thắng tiến vào Giê-ru-sa-lem, Thánh Gio-an ghi: «16 Lúc đầu, các môn đệ không hiểu những điều ấy. Nhưng sau khi Đức Giê-su được tôn vinh, các ông mới nhớ lại là Kinh Thánh đã chép những điều đó về Người, và dân chúng đã làm cho Người đúng y như vậy.» (Ga12, 16).

Thế nhưng, chúng ta cũng phải nhìn nhận rằng: không có chỗ nào trong Lời Chúa nói rằng Đấng Mê-si-a sẽ Phục sinh. Trước ngôi mộ trống, hai Tông đồ Phê-rô và Gio-an không thể có một ý nghĩ bừng sáng trong đầu ngay, như là có một câu nào đó trong Thánh Kinh nhưng đã quên. Bất thình lình, toàn diện kế hoạch Thiên Chúa hiện ra. Như Thánh Lu-ca nói sau này, nhân dịp trên đường Em-mau, thần trí họ mở ra trong «Thần trí Sách Thánh» (Lc24, 25.27): «Ông đã thấy và đã tin.9 Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu» (c9). Chính vì Thánh Gio-an tin, nên điều hiển nhiên mới hiện ra trong thần trí ngài: cho tới ngày nay, biết bao nhiêu điều trong Thánh Kinh vẫn còn mù mờ. Nhưng một khi ngài tin không ngần ngại, tức thì, tất cả trở thành trong sáng: ngài đọc lại Thánh Kinh một cách khác và mọi sự trở thành sáng ngời. Cụm chữ «phải trỗi dậy» trong câu 9 nói lên điều tất nhiên ấy.

Đến phiên chúng ta, chúng ta cũng không có điều gì khác minh chứng cho sự Phục sinh, ngoài cái mồ trống ấy…Trong những ngày sắp đến, có những cuộc hiện ra của Đấng đã Phục Sinh, nhưng không có điều gì minh chứng thật sự thuyết phục…Đức tin chúng ta lúc nào cũng không thể dựa vào điều gì khác hơn để minh chứng, là chứng tá của các cộng đồng Ki-tô đã dần truyền lại dần cho đến chúng ta.

Có một điều đáng chú ý khác nữa trong bài này: cho đến khi đứng trước cái mồ trống, các môn đệ Chúa không chờ đợi Chúa sẽ Phục Sinh. Họ đã chứng kiến Chúa đã chết, thế là hết. Và, thế nhưng, họ còn nghị lực để chạy đến mồ…Từ nay, đến phiên chúng ta, cũng phải có nghị lực để nhận ra trong cuộc sống, và trong đời sống của thế gian; tất cả những dấu chỉ của sự Phục Sinh. Thần Khí ban cho chúng ta để có khả năng ấy. Kể từ nay «1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần», các tín hữu cùng nhau với anh em mình, cũng đến gặp sự Phục Sinh thật huyền nhiệm.

 

***

Tác giả: bà Marie-Noëlle Thabut
Nguồn: 
http://www.eglise.catholique.fr/
Dịch giả: Ernest Marco Huỳnh Lương


Copyright @ 2017 Cursillo Sài Gòn
Ban Biên tập trang Web Cursillosaigon.org
Email: banbientap.cursillosaigon@gmail.com